Hot take thẳng thắn luôn: Brazil, Pháp hay Anh đều có thể về nhà sớm hơn bạn nghĩ, và ít nhất một đội mà giờ này chả ai thèm nhắc tên sẽ lọt vào tứ kết. Nghe có vẻ giật tít nhưng không — cứ nhìn lại Morocco 2022 là hiểu. Bóng đá đã không còn là sân chơi độc quyền của mấy ông kẹ châu Âu và Nam Mỹ nữa rồi. Và World Cup 2026 với format 48 đội, chia thành 12 bảng mỗi bảng 4 đội, tổ chức trên đất Mỹ–Canada–Mexico — một giải đấu dài hơn, nhiều bất ngờ hơn, nhiều “ngựa ô” hơn — thì cái kịch bản đó sẽ còn xảy ra thường xuyên hơn nữa.

Mình ngồi nghĩ mãi về những cái tên mà nếu giờ bạn cá với hội bạn bè rằng “tao tin đội này vào top 8”, họ sẽ cười vào mặt bạn. Nhưng đúng những đội đó mình muốn nói tới hôm nay. Vì đôi khi bóng đá thú vị nhất không phải ở chỗ ai vô địch — mà ở chỗ ai khiến thiên hạ há hốc mồm.
Những cái tên mà bạn chưa để ý nhưng nên để ý ngay đi
Morocco thì dĩ nhiên phải nhắc đầu tiên — họ đã làm chuyện không tưởng ở Qatar 2022 và giờ không còn là “ngựa ô” theo nghĩa bóng tối nữa, nhưng vẫn bị rất nhiều người đánh giá thấp hơn thực lực. Với thế hệ cầu thủ đang chín muồi như Hakimi, Ziyech, Ounahi, cộng thêm nền tảng chiến thuật cực kỳ vững chắc — mình thấy họ không chỉ là đội để “xem cho vui” đâu nhé.
Nhật Bản — ôi thôi, đội này mà còn gọi là ngựa ô thì hơi oan, nhưng thực tế là phần lớn fan bóng đá Việt Nam vẫn chưa thực sự tin Nhật có thể đi sâu. Mình thì khác. Thế hệ cầu thủ Nhật hiện tại — Mitoma, Doan, Kubo — đang thi đấu đỉnh cao ở các giải châu Âu mỗi tuần. Họ không còn “hay theo kiểu Á Đông nữa”, họ đang cạnh tranh sòng phẳng với bất kỳ ai. Mà Nhật chơi bóng có tổ chức, kỷ luật chiến thuật cao — đó là thứ ở một giải đấu dài hơi sẽ rất đáng sợ.
Mỹ thì hơi khác một chút — họ là đồng chủ nhà, lợi thế sân nhà là có thật, nhưng quan trọng hơn là thế hệ cầu thủ này của Mỹ không còn như hồi xưa nữa. Pulisic đang chín, Weah đang hay, Reyna nếu khỏe mạnh thì cực kỳ nguy hiểm. Đá trên sân nhà trước khán giả nhà — đừng coi thường họ.
Và cái tên mình muốn “liều” nhất: Ecuador hoặc Uruguay. Nam Mỹ ngoài Brazil và Argentina luôn có những đội bóng cực kỳ khó chịu, cứng rắn, và có những cầu thủ cá nhân xuất sắc. Darwin Núñez của Uruguay chẳng hạn — anh chàng đó trong một ngày đẹp trời có thể phá tan bất kỳ hàng thủ nào.
Tại sao format mới lại là thiên đường cho ngựa ô?
Nói thật, format 48 đội với 12 bảng vừa là cơ hội vừa là rủi ro. Cơ hội ở chỗ: các đội nhỏ hơn có thêm suất tham dự, và với 3 đội đi tiếp từ mỗi bảng, ngay cả một kết quả không tốt cũng chưa phải dấu chấm hết. Nhưng ngược lại, áp lực dồn lên các “ông lớn” cũng lớn hơn — vì nếu gặp phải bảng khó hoặc vấp một trận tệ, họ có thể bị loại theo cách cực kỳ hài hước.
Giải khai mạc ngày 11/6/2026 và chung kết dự kiến ngày 19/7/2026 — hơn một tháng bóng lăn, hơn một tháng để những bất ngờ chồng lên bất ngờ. Mình thấy phấn khích thật sự, kiểu phấn khích mà mỗi lần World Cup đến là lại xuất hiện dù đã xem bao nhiêu mùa rồi.
Nếu bạn muốn tham khảo thêm các phân tích chuyên sâu hay theo dõi dự đoán world cup 2026 từ giới chuyên môn thì cũng là một cách hay để chuẩn bị tinh thần trước khi giải đấu bắt đầu.
Vậy rốt cuộc, đặt niềm tin vào ai?
Mình không có câu trả lời hoàn hảo — và thật ra đó mới là cái hay của bóng đá. Nếu kết quả luôn đúng như dự đoán, người ta đã không mê cái môn này đến vậy. Điều mình chắc chắn là World Cup 2026 sẽ có ít nhất một đội “không ai ngờ” đi rất sâu và khiến cả thế giới phải nhắc tên họ. Câu hỏi chỉ là: bạn có nhận ra họ trước khi điều đó xảy ra không?
Theo dõi giải đấu, phân tích cho vui, tranh luận với bạn bè — đó là cái thú của bóng đá. Còn nếu bạn có tham gia bất kỳ hình thức dự đoán hay cá cược nào, hãy nhớ chơi có trách nhiệm, kiểm soát trong khả năng tài chính của mình nhé.

